Hôm nay, nhận được tin cháu nội thứ hai chào đời (vào 14:01 ngày 23/11/2017), mình rất vui và nhớ lại bài thơ viết vào tháng 01/2007: GỬI CON DÂU Tặng con dâu Hoàng Hoa Con bước vào nhà trai Như cô Tấm bước ra tứ trái Thị (*), Ai đã nuôi dạy con mà ngoan hiền đến thế? Nụ cười xinh làm sáng cả căn nhà... Con thăm hỏi ông, Con kể chuyện với bà, Con phụ giúp nấu ăn cùng mẹ, Con thương anh Lâm, Con chăm sóc em Hà , Là con dâu mà sao thân thiết quá !
Ba cứ ngỡ: Con là con gái Trở về nhà sau những chuyến đi xa ! Rồi con lại đi, để lại một khoảng trời trống vắng, Anh Lâm nhớ con, Em Hà nhớ con, Cả nhà nhớ con, Nhớ lắm đấy... Hoa ơi... --------------------------- (*) Theo Chuyện Tấm Cám: Có bà già phúc hậu đi qua gốc cây Thị. Bà hát rằng: "Thị ơi, rụng xuống bị bà, Về nhà bà ngửi chứ bà không ăn" Cô Tấm hóa thân thành một nang tiên xinh đẹp bước ra từ trái Thị, đảm đang dọn dẹp nhà cửa, bếp núc và sau này trở thành Nàng dâu hiếu thảo của gia đình.
Sau cơn bão, một cánh chim đơn lẻ Xà vào tìm chút hơi ấm tình thương, Tôi đã đem lòng đón nhận cánh chim non, Thầm tự nhủ, chở che em như một người em gái…
Cuộc sống chẳng bao giờ ngừng chảy, Sau bão giông, đất lại nảy xanh mầm, Những phút bên em, lòng tự nhủ lòng Chẳng bao giờ làm em buồn khổ, Chỉ thi thoảng, những niềm vui nho nhỏ Làm dịu đi nỗi trăn trở trong lòng, Có những phút vô tình làm đau trái tim em, Con sóng trong tôi lặng thầm ân hận…
Nguyễn Chi Thầy chọn nghề khi sức trẻ căng tràn Cuồng nhiệt, đam mê thấm sâu từng hơi thở Dòng máu nóng đốt thiêu... Thầy như con ong thợ Cần mẫn giữa đời vì thế hệ trẻ mai sau
Thầy vẫn sắt son dẫu tóc đã hai màu Đâu có thể, là xung phong tình nguyện Vượt nắng, thắng mưa, theo ngọn cờ tuổi trẻ Vẫn áo xanh xuôi ngược thật lạ kì... Quy luật cuộc đời đâu bằng phẳng để bước đi Thầy vẫn vậy chẳng có gì ngăn lối STU bình yên, cũng có lần bão nổi Thầy như cây tùng cây bách... Tăm tối vẫn sáng lòng! Em hiểu rằng điều thầy ước mong Gạn đục khơi trong, chung lòng với tuổi trẻ Sống "bằng lòng nhân ái" và "yêu thương" nhau nhé! Chân lí là đây! Lớp trẻ STU nhớ và lưu truyền... Tạm biệt thầy suốt một đời chèo thuyền Đưa người qua sông truân chuyên dâu bể Tạm biệt thầy, Chúng em trao nhau những câu chuyện kể Về một người thầy sống mãi trong lòng bao thế hệ STU 21/10/2015
Thật bồi hồi đọc tin nhắn của con, Dòng tâm sự chân tình và trong trắng: “Con xin nguyện đổi trăm điều may mắn Để có được tấm hình thầy trao bằng cho con”.
Hình như Trời cũng hiểu được lòng son Điều ước đó đã thành sự thật Thầy tự hào khi thấy con khôn lớn Mong sao con vươn cánh vào đời…
Thời gia ơi, xin hãy ngừng trôi Để thầy trò gần nhau thêm chút nữa Để nụ cười trẻ thơ thêm rạng rỡ Để kỷ niệm này còn mãi đến mai sau...