THƠ và ĐỜI

THƠ và ĐỜI

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

HỒ HOÀN KIẾM

                               Văn Liêm
Anh dắt em dạo quanh Hồ Gươm
Gió man mác chiều thu Hà Nội
Cành liễu rủ ven hồ buông tóc gội
Soi bóng mềm, sóng nước gợn lăn tăn












Tháp Rùa xinh tô điểm nét rêu phong
Nghiêng bóng xuống mặt hồ xanh ngọc bích
Nhớ chuyện xưa, chạnh lòng du khách
Đời tiếp đời vẫn cuồn cuộn trôi mau

Gươm đã trả lại hồ trong làn nước
Còn những điều kiếp trước ta nợ nhau?

                                     1998
Đọc tiếp »

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

LỜI MẸ RU

        LỜI MẸ RU

                       Văn Liêm
Chim ngừng hót nghe lời ru của mẹ
Nắng trưa hè đọng mật cành tre
Tiếng võng đong đưa, tiếng mẹ à ơi…
Hương sữa mẹ say nồng giấc ngủ.



Lời mẹ ru thấm vào từng nhịp thở
Kể về đời bà vất vả, gian nan
Xưa bà như cánh cò lặn lội bờ sông
Gạt nước mắt đưa chồng đi đánh giặc.

Ông bỏ ruộng vườn ra đi biền biệt
Đêm trăng mờ, bà cặm cụi quay xa
Hội đình làng có cờ mở, pháo hoa
Bà vò võ ôm vầng trăng một nửa.

Đời mẹ, cha vẫn chưa hết khổ
Đồng làng mình thẳng cánh cò bay
Cha đổ mồ hôi trên những luống cày
Như cánh vạc chưa một ngày ngơi nghỉ.




Giặc dội bom, cánh đồng làng đỏ lửa
Lũy tre già cháy trụi xác xơ
Bầy cò con chẳng còn chỗ trú mưa
Đàn cò lạc biết về đâu làm tổ?

Cha bỏ buổi cày, việc đồng dang dở
Từ biệt xóm làng, từ biệt người thân
Anh cũng theo cha tình nguyện lên đường
Mẹ mòn mỏi tháng ngày trông đợi…

Đất nước mình nay không còn bom dội
Đàn cò về phủ trắng rặng tre
Lúa đồng làng vàng rộm nắng hè
Ngủ ngoan nhé, mai lớn còn đi học.




Tiếng mẹ à ơi, tiếng võng đong đưa
Cánh cò trắng chập chờn trong ký ức
À ơi, kẽo kẹt… kẽo kẹt… à ơi…

                                     1976
Đọc tiếp »

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

BÀI THƠ CHƯA TRÒN

                       Văn Liêm
Trong thơ anh
Có trời rộng biếc xanh,
Có biển cả dạt dào sóng vỗ,
Có những cánh buồm lao trong bão tố...
Chỉ thiếu những công việc hàng ngày
                                      bình dị của em.















Bát cơm mỗi ngày em nấu anh ăn,
Nhành rau tươi do tay em nhặt,
Tấm áo anh đây, cũng tay em giặt ...
Chúng bình thường như chân lý giản đơn.

Ngày lại ngày, chẳng có gì hơn,
Như không khí - ở nơi nào chả có,
Như nước uống theo mưa xuống đó,
Có gì đâu mà viết vào thơ ...

Anh quá vô tình trước những điều đơn sơ,
Em dung dị, hiền hòa, nhân ái ...

Và bài thơ này cho em,
                            anh viết vẫn chưa tròn ...

                                           09/2/1997

















        BÀI THƠ CHƯA TRÒN (Viết tiếp) 


Cả cuộc đời, em vất vả lo toan  
Hy sinh cho chồng, cho con không quản ngại
Cuộc sống đâu có bình yên, mà rất nhiều ngang trái
Anh đã sống cho đời…và sống cho Thơ…

Anh biết, nhiều khi em rất bơ vơ
Bên một người chồng cứ tơ tơ… tưởng tưởng…
Đi suốt ngày, tối về lại cắm đầu vào bàn viết  
Tìm những vần thơ hay trong bề bộn cuộc đời

Em gặp trong thơ anh nhiều lắm những nụ cười
Của những cô gái trẻ đẹp ở mọi miền đất nước,
Bắt gặp những con người trải qua khổ đau
                                            vẫn tràn đầy mơ ước…
Nhưng thiếu vắng những điều bình dị quanh anh.

Cây trong vườn vẫn nẩy lộc mướt xanh
Cây trong thơ anh cũng trổ hoa, đơm trái…

Hãy tha lỗi cho anh vì khù khờ… ngây dại…
Say đắm một Nàng Thơ… mà sao lãng Tình Em!

                                         Sài Gòn, 01/10/2016


Đọc tiếp »

VIẾNG MỘ BÀ NGOẠI


             Văn Liêm

Con bay qua Thái Bình Dương,
Về đây xin thắp nén hương viếng Bà.
CHÍN TẦNG MÂY BIẾC trôi qua,
Bà ơi thương đứa con xa mới về...

Ra đi từ một miền quê,
Làng Tranh xa lắm, ngày về đợi mong,
Khói hương lên chín tầng không,
Cúi đầu con lạy mà lòng quặn đau.



                                                                                                                                                                                          Trên đồi Montreal – Canada ngày 05-10-2003.


Nhớ ngày chinh chiến gươm đao,

Ông bị giặc giết ở sau vươn nhà,
Đau lòng nhìn lũ con thơ,
Một mình xoay xở, cậy nhờ ai thương?

Chiên tranh, bom đạn khôn lường,
Bà về Thanh Hoá tìm đường nuôi con.
Những phiên Chợ Cốc chiều Đông,
Dáng Bà tần tảo chạy vòng ngược xuôi.

Chia lìa, đất nước phân đôi,
Đau lòng kẻ ở, người rời vô Nam.
Xa xôi, cách mấy dặm trường, 
Thư từ bặt tín, lạc đương chim bay. 

Chiện tranh ác liệt kéo dài,
Bà gạt nước mắt, tạm rời quê hương, 
Cannada tuyết lạnh mù sương, 
Định cư thành phố Montreal xứ ngươi...

Nhìn trơi xám lạnh mưa rơi, 
Thương Bà lận đận một đời vì con. 
Về đây thắp nén hương trầm,
Bà ơi, xin nhận tấm lòng cua con.


                                       2003
Đọc tiếp »

NÉN HƯƠNG DÂNG BÀ NỘI



Văn Liêm



Con xin thắp một nén hương
Dâng lên Bà nội tình thương vô bờ

Nhớ thời chinh chiến xa xưa
Dáng Bà tần tảo gội mưa lên tầu
Ngược xuôi Nam Bắc mua cau
Bán thuốc, mua vải... dãi dầu nuôi con

Cả nhà hơn mười miệng ăn
Lo sao con được học hành chăm ngoan
 Cả đời vất vả lo toan
Cắn răng cam chịu, chu toàn trước sau ...

 Bây giờ con cháu thương nhau
Bà về cõi phúc ... đời sau ơn Bà !

             Sài Gòn, 04-2 Năm Bính Thân



Đọc tiếp »

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

BỐ ƠI !


                                   Văn Liêm

Đêm hai mươi tám (*) Trời tuôn nước mắt
Đưa tiễn Người về cõi vĩnh hằng.
Con chưa thể chấp nhận niềm đau xót
Trên đời này không còn Bố… Bố ơi!

Có mấy ai sống được ở trên đời
Chưa một lần được gọi lên tiếng “Bố”…
Trong những ngày chiến tranh gian khổ
Chúng con vẫn yên bình vì có Bố… Bố ơi!

Nhớ ngày Đông mưa giăng mù trời,
Bố lặn lội mang về tấm bánh.
Đến bây giờ chúng con khôn lớn,
Bố không còn, Bố đi đâu?... Bố ơi!  

Bố đã ra đi - thanh thản một đời,
Chỉ để lại gia tài lớn nhất
Là Tình thương không bao giờ mất
Cho bạn bè, cho con cháu… Bố ơi!  

Đến hôm nay khi mất Bố thật rồi,
Con mới hiểu ra lẽ đời đơn giản:
Sống nhân ái, thương người dù hoạn nạn.
Như cả đời Bố đã sống… Bố ơi!

Bạn hữu hôm nay đã đến đủ rồi
Đưa tiễn Bố về nơi an nghỉ.
Con gọi mãi … Trả lời con đi Bố!
Bố đâu rồi? Bố ơi! Bố ơi!

______________________________________
 (*) Ông Đào Luyện (Đào văn Luyện, Phan Lượng) đã mất hồi 19:25 ngày 28/7/2009 tại Bệnh viện 30/4, Tp.HCM.


Đọc tiếp »

DÒNG KÊNH TUỔI THƠ

DÒNG KÊNH TUỔI THƠ
                  Văn Liêm 

Xưa chúng ta còn bé
Thường ra bờ kênh chơi
Gió chiều về man mác
Dòng kênh nước đầy vơi.

Anh gấp con thuyền giấy
Thả theo dòng nước trôi
Ôi cánh buồm nhỏ xíu
Mang khát vọng cuộc đời.












Em ngắm con thuyền nhỏ 
Mắt dõi nhìn xa xôi
Gừi theo niềm khao khát
Ra tít ngoài bể khơi.

Rồi một chiều gió lộng
Trên bờ con kênh xanh
Tiễn anh vào quân ngũ
Nước mắt em vòng quanh.

Có những chiều hành quân
Chợt nhớ về quê mẹ
Nhớ dòng kênh thuở bé
Mang khát vọng dâng đầy.

                         1964 


Đọc tiếp »