THƠ và ĐỜI

THƠ và ĐỜI

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

TÂM HUYẾT XÂY DỰNG VĂN HÓA TRƯỜNG HỌC

GIÁO SƯ, TIẾN SĨ ĐÀO VĂN LƯỢNG –
 TÂM HUYẾT XÂY DỰNG VĂN HÓA TRƯỜNG HỌC

Văn hóa học đường là vấn đề đã được ngành giáo dục nước ta nỗ lực xây dựng từ lâu. Thế nhưng việc xây dựng nét văn hóa riêng của mỗi trường học lại là chuyện hiếm thấy dù nó hết sức cần thiết, nhất là ở bậc đào tạo đại học. Tại các nước có nền giáo dục tiên tiến trên thế giới, việc xây dựng nét văn hóa riêng của các trường song song với việc thực hiện đúng quy chuẩn kiểm định chất lượng giáo dục đã mang lại những thành công và danh tiếng cho mỗi trường.
Nhạy bén và năng động hội nhập với nền giáo dục thế giới, năm 2013, trường ĐH Công Nghệ Sài Gòn (STU) đã triển khai Cuộc vận động xây dựng VĂN HÓA STU, đưa nhà trường lên một tầm cao mới bằng chính tâm huyết, sự gương mẫu và chủ trì thực hiện của GS.TS Đào Văn Lượng – Hiệu trưởng nhà trường.

Để có cái nhìn sâu hơn về giá trị của nét văn hóa riêng trong trường học, chúng tôi đã có cuộc trao đổi thú vị cùng GS, TS Đào Văn Lượng – người được biết đến với vai trò tiên phong xây dựng văn hóa trong môi trường giáo dục đại học Việt Nam.

* Thưa Giáo sư, ông nhìn nhận như thế nào về tầm quan trọng của việc xây dựng nét văn hóa riêng của mỗi trường học?



- GS,TS Đào Văn Lượng: Trước hết, chúng ta cần trả lời câu hỏi: “Văn hóa là gì”? Câu hỏi rất đơn giản, nhưng theo thống kê có tới hơn 600 cách trả lời khác nhau. Theo Bác Hồ: “Văn hóa là sự tổng hợp của mọi phương thức sinh hoạt cùng với biểu hiện của nó mà loài người đã sản sinh ra nhằm thích ứng những nhu cầu của đời sống và đòi hỏi sinh tồn”. Với tôi, hiểu một các đơn giản, văn hóa là những giá trị tốt đẹp hình thành trong tương tác giữa con người với con người, con người với thiên nhiên, nó được cộng đồng chấp nhận và tự giác bảo tồn để truyền lại cho các thế hệ sau, nó mang những đặc trưng tốt đẹp và ghi dấu ấn của mỗi cộng đồng.
Do đó, mỗi tổ chức, mỗi đơn vị, mỗi doanh nghiệp, mỗi trường học… bên cạnh việc tôn trọng các giá trị văn hóa chung, cũng cần xây dựng và duy trì những giá trị tốt đẹp đặc trưng cho đơn vị mình, điều này sẽ tạo nên một truyền thống đoàn kết, thống nhất mọi thành viên, cùng tự giác phấn đấu để đưa đơn vị phát triển, góp phần xây dựng uy tín, thương hiệu của tổ chức, đơn vị mình.
Có thể thấy, văn hóa giữ một vai trò quan trọng trong mọi môi trường sống và làm việc, nhất là ở trường học. Bởi vì ở đây, các mối quan hệ giữa con người với con người, con người với xã hội, con người với thiên nhiên được thể hiện rất rõ ràng và sống động, nó thể hiện cụ thể qua mối quan hệ giữa thầy với trò, trò với trò, trò với người phục vụ…  Xây dựng văn hóa trong nhà trường là xây dựng những chuẩn mực về nhân cách, đạo đức, năng lực của người thầy, của sinh viên, chống lại lối sống tiêu cực, góp phần tích cực vào hiệu quả giáo dục toàn diện của nhà trường, giúp cho sinh viên vừa “Giỏi về chuyên môn” vừa phải “Sáng về tâm đức”…

*Xin Giáo sư cho biết khởi nguồn của việc xây dựng văn hóa STU?

- GS.TS. Đào Văn Lượng: Tôi đã quan tâm đến vấn đề văn hóa rất lâu rồi, từ lúc còn là giảng viên của Trường ĐH Bách Khoa TP.HCM. Đây là vấn đề rất cần thiết trong hoạt động của các cơ quan nhà nước, các doanh nghiệp và càng cần thiết hơn với môi trường học đường. Đặc biệt, trong bối cảnh hội nhập ngày càng sâu rộng vào nền văn hóa toàn cầu, chúng ta càng phải cấp thiết xây dựng nét văn hóa, bản sắc riêng của mình để chủ động hòa nhập; chúng ta cần học hỏi các nền văn hóa của nhân lại, đồng thời phát huy, hoàn chỉnh nền văn hóa dân của tộc mình. Tôi tin rằng, từ nửa cuối của thế kỷ 21, sự cạnh tranh toàn cầu sẽ càng gay gắt hơn, và yếu tố quyết định sự thành bại của một dân tốc sẽ là yếu tố văn hóa.
Căn cứ vào chiến lược phát triển của STU, chúng tôi cần phải xây dựng VĂN HÓA STU với mục tiêu: Ươm mầm, nuôi dưỡng, phát triển và duy trì các giá trị truyền thống tốt đẹp của STU. Nó bao gồm một hệ thống các giá trị nhằm nâng cao chất lượng đào tạo như: Văn hóa tuân thủ luật pháp; văn hóa quan hệ Thầy - Trò - Người phục vụ; văn hóa trách nhiệm; văn hóa hợp tác; văn hóa trong giao tiếp; văn hóa trung thực; văn hóa tự tin, năng động; văn hóa thu hút, đãi ngộ và tôn vinh người tài; văn hóa trên mạng ảo, mạng facebook; văn hóa xây dựng và phát huy truyền thống STU… Công cuộc xây dựng văn hóa STU sẽ được nhà trường tiến hành thường xuyên, liên tục, từ thế hệ này qua thế hệ khác, để văn hóa STU ngày càng hoàn thiện và trở thành niềm tự hào của các thế hệ STU.



* Cụ thể văn hóa STU được thể hiện như thế nào, thưa giáo sư?

- GS.TS. Đào Văn Lượng: Văn hóa STU được xây dựng trên nền tảng “Trường học là môi trường tự do nhất cho các ý tưởng khoa học bay bổng và biến nó thành hiện thực”; vì theo chuyên gia Nguyễn Trần Bạt “Tự do sinh ra con người”, chính vì có tự do, con người mới giám nghĩ, giám ước mơ, dấn thân để tìm ra cái mới, tạo động lực thúc đẩy cho sự phát triển của xã hội. Phải xây dựng được một môi trường, trong đó “Con người STU” được tự do trong suy nghĩ, tự do ước mơ, tự do trong thực hiện các ý tưởng… nhưng tự do đó phải trong khuôn khổ của luật pháp, trong những quy định của cộng đồng... Có thể tóm tắt, Văn hóa STU được thể hiện qua các tiêu chí:  
Văn hóa tuân thủ luật pháp (đây là văn hóa cao nhất): Tự giác tuân thủ pháp luật của Nhà nước, thực hiện các quy chế chung của Bộ, các cam kết, các quy chế của Nhà trường… Tôn trọng những quy định chung là thể hiện sự văn minh, lịch sự; tôn trọng mọi người chính là tôn trọng bản thân...   
Văn hóa quan hệ “Thầy - Trò - Người phục vụ” trong đó Trò là trung tâm của quá trình đào tạo; Cần tạo ra một cơ chế tương hỗ vì một mục tiêu chung là nâng cao chất lượng đào tạo.
Văn hóa trách nhiệm: Trách nhiệm với bản thân, với tập thể và với cộng đồng: thực hiện tự giác các quy chế, quy định và các cam kết: văn hóa đúng giờ, thực hiện nghiêm túc đề cương giảng dạy, học tập...
Văn hóa trung thực: đây là nét văn hóa mang tính nguyên tắc trong hoạt động khoa học và đào tạo. Cần trung thực trong học tập, thi cử, NCKH...
Cần trung thực trong đưa thông tin hay còn gọi là “PR sạch”. Đây là một khái niệm được nhiều nhà báo, nhà quản lý giáo dục thú vị và đánh giá cao. “PR sạch” có nghĩa là giới thiệu về cái đẹp của trường mình một cách trung thực. Giá trị của STU chỉ thực sự vững bền khi người ta biết thực chất về trường. Tất nhiên chúng ta có thể nói về những điểm mạnh của nhà trường, kể cả những dự định trong tương lai, tuy nhiên phải cụ thể, có cơ sở, phải có quá trình thực hiện để đạt mục tiêu đó và không phải là ảo tưởng. Mỗi thông điệp PR như là một cam kết và sinh viên có thể cảm nhận được ngay khi đặt chân đến STU.
Văn hóa hợp tác (Team-work): hỗ trợ lẫn nhau trong giảng day, học tập, nghiên cứu và trong cuộc sống…;
Văn hóa ứng xử trong giao tiếp, văn hóa giải quyết mâu thuẫn nội bộ, văn hóa thân thiện, văn hóa nụ cười...  
Từ hệ thống tiêu chí trên, trong quá trình vận động, tương tác, những cái gì tốt đẹp, tự nó sẽ được chọn lọc và tồn tại trở thành nét riêng của STU, chứ không phải do một cá nhân nào quyết định. Ở STU, chúng tôi đã và đang xây dựng một hệ thống giá trị cốt lõi là “Sức trẻ - Trí tuệ - Ước vọng”. Slogan này ngày càng được cán bộ, giảng viên và sinh viên STU cho là phù hợp nhất để mỗi người tự hoàn thiện mình, để STU tồn tại và phát triển bền vững. Bởi vì đó là ba yếu tố cần thiết nhất để con người sống và tự hoàn thiện. Thứ nhất là phải có sức khỏe của tuổi trẻ. Nhưng nếu có Sức trẻ mà không có Trí tuệ thì cũng không thể làm được nhiều, do đó phải trau dồi, nâng cao trí tuệ. Có Sức trẻ, có Trí tuệ mà không có Ước vọng, thì chỉ an phận thủ thường, suốt đời đi làm thuê, không phát huy hết khả năng của mình để vươn lên đỉnh cao của thành công. Do đó, phải có khát vọng, ước mơ vươn lên tầm cao mới để khẳng định giá trị cao nhất của bản thân và đóng góp cho xã hội. Chính Ước vọng sẽ chắp cánh cho ta bay cao, bay xa. Và đó là sự thể hiện văn hóa STU.

       

* Tại sao là một GS,TS công nghệ nhưng ông lại dành nhiều thời gian, công sức và tâm huyết về vấn đề văn hóa?

- GS.TS. Đào Văn Lượng: Vì dù anh là ai, trình độ như thế nào thì trước hết anh phải là một Con người. Trong cuộc sống và công việc, tôi cố gắng sống nhân ái, sống có văn hóa nên thường được bạn bè, đồng nghiệp và những người xung quanh quý mến, tín nhiệm và trao cho những nhiệm vụ “đứng mũi chịu sào”. Lãnh đạo thực chất là “nghệ thuật dùng người”, do đó, phải hiểu biết về con người để có thể phát huy con người một cách hiệu quả nhất – đó chính là sức mạnh của văn hóa. Tôi vẫn thường tâm sự với bạn bè rằng, khối kiến thức của mỗi người được phân bố khác nhau. Trong khối kiến thức của tôi, khoa học công nghệ chiếm khoảng 10%, kiến thức về quản lý khoảng 10%, còn lại 80% là kiến thức về nhân văn. Giá trị lớn nhất của mỗi con người là chất nhân văn:

“Mỗi con người chỉ có một trái tim, 
Sống nhân ái sẽ được nhiều hơn mất”

Tôi rất tâm đắc với “bốn trụ cột’’ trong giáo dục thế kỷ 21 của UNESCO, đó là lời giải cho một câu hỏi rất đơn giản nhưng vô cùng quan trọng “Học để làm gi?”. Bốn trụ cột đó là: Learn to know (học để biết), learn to work (học để làm), learn to be (hoc để làm người, để tự khẳng định) và learn to live together (học để chung sống với nhau). Qua đó, chúng ta có thể thấy, bên cạnh kiến thức về KHCN, luôn luôn phải có kiến thức văn hóa và dù làm gì cũng luôn phải đề cao tính nhân văn. Hạnh phúc của tôi là được sống và hoạt động trong môi trường giáo dục, đây là môi trường mà tính nhân văn thể hiện rõ nhất, nó xuyên suốt trong mọi hoạt động, cuộc sống và cả trong đời sống tâm hồn. Điều đó lý giải tại sao tôi đam mê, tâm huyết với vấn đề văn hóa. Và với vai trò là một hiệu trưởng, tôi khao khát truyền đam mê đó đến với sinh viên của mình.

*Vâng, xin chân thành cám ơn giáo sư!

Qua nội dung cuộc trò chuyện với GS,TS Đào Văn Lượng, thiết nghĩ, ngành giáo dục nên tích cực tổ chức những hội thảo để xây dựng nên một chuẩn văn hóa cho giáo dục Việt Nam, để thế hệ trẻ Việt Nam có chung một nền tảng nhân văn, phát triển tốt cả về kiến thức lẫn tâm hồn. Như lời cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: “Giá trị đáng quý nhất của con người không phải là vật chất mà chính là đời sống văn hóa tinh thần và tình cảm đẹp”.

                                                               Lê Tú (Báo Giáo Dục thực hiện)
  
                    
 .
Vài nét về Giáo sư, tiến sĩ Đào Văn Lượng:
Ông sinh ngày 5 - 6 - 1945 tại Sài Gòn, quê hương ở Hải Phòng.
Năm 1968 ông tốt nghiệp cử nhân ngành Hóa lý tại Trường ĐH Tổng hợp Hà Nội. Sau đó tốt nghiệp Tiến sĩ ngành Hóa lý kỹ thuật tại ĐHTH Kỹ thuật DRESDEN, CHDC Đức.
Khởi nghiệp là giảng viên khoa Hóa trường ĐH CN nhẹ. Sau khi bảo vệ tiến sĩ, ông làm ở Khoa Hóa trường ĐH Bách Khoa TP.HCM, rồi làm Trưởng Ban Đào tạo Sau Đại học thuộc Đại Học Quốc Gia TP. Hồ Chí Minh.
Năm 2000 ông làm Giám đốc Sở Khoa học, Công nghệ & Môi trường TP.HCM.
Năm 2006 cho đến nay ông làm Hiệu trưởng Trường ĐH Công Nghệ Sài Gòn (STU).
Qua hoạt động và cống hiến, ông được nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý:
Bằng khen về thành tích NCKH của Bộ KHCN, Huy chương vì sự nghiệp Giáo dục, Huy chương vì thế hệ trẻ, Huân chương Lao động hạng 3…
Năm 2013 ông được Chủ tịch nước trao tặng danh hiệu Nhà giáo Ưu tú…
Ngoài những cống hiến về đào tạo, nghiên cứu khoa học và đảm nhiệm nhiều trọng trách trong quản lý, ông còn được biết đến là một nhà văn, nhà thơ, nhà văn hóa với nhiều tập thơ đã xuất bản như: Nỗi nhớ mênh mang, Bờ bến bình yên… Thơ của ông là sợi chỉ xuyên suốt tính nhân văn và tình yêu cái đẹp; ông có nhiều bài thơ hay được bạn bè ưu ái như: Nghề của tôi, Thầy hãy dậy con tôi, Bờ bến bình yên, Biển và em...

                                                          Lê Tú (Báo Giáo Dục thực hiện)

Đọc tiếp »

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2019

CHÁY ĐẾN KIỆT CÙNG GIỌT SÁP LONG LANH (Tạp chí TÀI HOA TRẺ)


GS.TS. ĐÀO VĂN LƯỢNG  
"Cháy đến kiệt cùng giọt sáp long lanh !"

Bình dị và sâu sắc, khác với vẻ khô khan thường có ở những người làm khoa học, GS.TS Đào Văn Lượng mang lại cho tôi cảm giác gần gũi khi tiếp xúc và trò chuyện với thầy. Trong những câu chuyện về cuộc sống, các giá trị văn hóa, giáo dục hay khoa học, lĩnh vực nào thầy cũng để lại nơi tôi một cái nhìn ngưỡng mộ về sự uyên bác và thâm thúy. Song, điều khiến tôi cảm nhận rõ nhất ở thầy là một tình yêu bỏng cháy, đó cũng chính là tâm huyết của một nhà giáo, một nhà khoa học với nền giáo dục nước nhà.

Lý tưởng của tuổi trẻ:

Nhắc đến GS.TS Đào Văn Lượng, có lẽ nhiều người trong giới không chỉ biết đến thầy ngoài vai trò của một nhà khoa học, một nhà quản lý, một người thầy tâm huyết với nghề mà còn là một nhà thơ thứ thiệt, một người yêu văn chương, nặng duyên với nghiệp trồng người. Vì vậy,  bất cứ vai trò và công việc nào, tính nhân văn, giá trị chân-thiện-mỹ đều hòa quyện trong từng suy nghĩ và hành động của thầy.
Xuất thân trong một gia đình trí thức nghèo ở Hải Phòng, hơn ai hết thầy luôn ý thức và hiểu rằng, chỉ có con đường học và học thật tốt thì mới thoát khỏi sự khốn khó trong từng bữa ăn. Sinh ra trong thời chiến, giai đoạn mà đất nước đang chìm đắm trong khói lửa chiến tranh, việc học của thầy cũng như bao thanh niên thời đó là cả một chặng đường dài gian khổ, xuyên suốt theo hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ của dân tộc. Là anh cả trong một gia đình có sáu anh em, bố lại đi hoạt động cách mạng nên ngay từ nhỏ ngoài truyền thống dấn thân cho cách mạng, thầy còn có tính tự lập rất cao. Dù sự học hồi đó là những chuỗi ngày chạy sơ tán, những lần chui hầm học chữ trong khói, đạn của quân thù, nhưng hoài bão về một tương lai được đứng trên bục giảng, truyền đạt kiến thức cho thế hệ sau đã thấm sâu vào ý thức và cháy bỏng trong khát vọng của thầy.
Hiền lành nhưng có cá tính mạnh mẽ, đam mê khoa học nên ngay sau khi tốt nghiệp THPT với thành tích loại ưu, cậu sinh viên tên Lượng đã khăn gói, xa gia đình để theo học tại trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Xa nhà, mọi thứ đều phải tự lập trong khi miền Bắc đang vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh (1964-1968), nên thật dễ hiểu, ngoài những giờ học đầy nhọc nhằn theo những đợt sơ tán  miền núi Thái Nguyên, cậu sinh viên tên Lượng ấy cũng đã lao vào hoạt động Đoàn thanh niên với những cuộc xuống đường biểu tình chống đế quốc xâm lược, đòi thống nhất đất nước. Và như lời thầy nói, chính trong những năm tháng chiến tranh ác liệt và khổ cực ấy, đã hun đúc trong thế hệ thanh niên thời ấy một tinh thần quất cường dân tộc, luôn vượt khó với một niềm tin mãnh liệt vào tương lai của dân tộc. Ngày đó thanh niên chỉ có hai con đường là hăng hái nhập ngũ bảo vệ tổ quốc và học tập, rèn luyện với những đam mê ngút trời.
Đam mê khoa học, muốn mang lại một điều gì đó mới mẻ từ chính kiến thức mà mình đã tích lũy được nên sau khi tốt nghiệp, được giữ lại làm giảng viên đại học, thầy vẫn không ngừng tìm tòi, nghiên cứu những thuyết và thực nghiệm mới trong lĩnh vực Hóa . Để rồi năm 1976, thầy được cử đi nghiên cứu sinh ở CHDC Đức với đề tài “Mô hình hóa các quá trình hóa học bằng lý thuyết xác suất và tin học. Chỉ sau một tuần tự mày mò học hỏi thấy đã sử dụng thành công phương pháp lập trình. Sự thành công ban đầu ấy cùng những thành tựu nghiên cứu mà thầy đạt được khi làm nghiên cứu sinh ở Đức đã khiến nhà trường, viện nghiên cứu bên đó muốn níu giữ thầy lại để làm việc và tiếp tục nghiên cứu. Tuy nhiên, thầy đã từ chối để về nước thực hiện những ước mơ, hoài bảo của mình bằng chính những gì đã học hỏi, tích lũy sau hơn 3 năm lang bạt xứ người. Thầy tâm sự: “Thời gian học tập, nghiên cứu bên đó tôi luôn mang trong mình một mặc cảm về thân phận của một kẻ đi học nhờ, ở đậu. Dù các chính sách đãi ngộ của bạn là rất tốt, nhưng với tôi, quê hương vẫn là một điều gì đó rất thiêng liêng. Nước mình còn quá nghèo, tôi muốn được làm việc để góp phần làm bớt đi một chút nghèo, tôi muốn trả ơn những gì tôi có được, và đơn giản bởi tôi thấy rằng, trách nhiệm của một công dân là phải phục vụ đất nước mình, dân tộc mình”.

Và khát vọng được cống hiến:

Với những dự định đã hình thành sẵn trong đầu, nên năm 1980 sau khi trở về nước, thầy liền trở lại với công tác giảng dạy, truyền đạt kiến thức cho sinh viên tại trường Đại học Bách khoa TP.HCM. Dù cuộc sống những năm tháng sau giải phóng là muôn vàn gian khó, nhưng chưa bao giờ thầy cảm thấy hối tiếc cho quyết định trở về phục vụ đất nước của mình. Gần 30 năm đứng trên bục giảng, kinh qua nhiều vị trí công tác từ vai trò người thầy đến vai trò là người quản lý, tất cả những gì GS.TS Đào Văn Lượng làm đều mang cái tâm của một nhà giáo. Thầy không chỉ tận tình chỉ bảo, hướng dẫn sinh viên khám phá những điều mới mẻ của chân trời khoa học, giúp sinh viên hiểu hơn giá trị của sự thành công, mà còn là người cha mẫu mực để các em lấy đó làm điểm tựa cho hành trình tương lai của mình.
Có điều kiện đi nhiều nước trên thế giới, lĩnh hội những kiến thức ưu việt của nhiều nền giáo dục, thầy hiểu rõ giá trị của tri thức trong việc hình thành nhân cách một con người. Vì lẽ đó, với thầy việc chuyển giao tri thức cho thế hệ trẻ là trao cả khối óc, con tim và nhiệt huyết. Cũng chính vì thế, suốt quá trình làm công tác giảng dạy hay quản lý, thầy không ngừng tìm kiếm cơ hội cho sinh viên mình được mở mang kiến thức. Thầy tâm sự: “Gần gũi thế hệ trẻ là một niềm hạnh phúc. Bên các em, ta thấy lòng mình trong sáng hơn; mọi suy nghĩ nhỏ bé, mọi toan tính thấp hèn đều tan biến. Do đó, tôi luôn dạy các em phải biết sống nhân ái, phải đam mê và tự tin vào khả năng của chính mình. Bởi tự tin là bản lĩnh của những người rất hiểu những điều mình đang làm. Mặt khác, nếu biết hợp tác với đồng nghiệp thì chắc chắn những gì các em mong muốn sớm hay muộn cũng sẽ thành công”.
Là một con người luôn làm việc với tinh thần cống hiến, tất cả vì các giá trị chung của xã hội, nên khi trở thành giám đốc Sở Khoa học, Công nghệ và Môi trường TP.HCM (năm 2.000) rồi trở thành hiệu trưởng trường ĐH Công Nghệ Sài Gòn (năm 2006)… thầy luôn cố gắng làm thật tốt vai trò của người “gieo chữ”. Hoạt động giáo dục là một hoạt động mang tính bản chất xã hội, các giá trị ưu tú của nền giáo dục luôn phát triển và thay đổi theo thời gian. Hơn ai hết, thầy thấu hiểu điều đó và luôn trăn trở tìm giải pháp để đem lại một môi trường giáo dục thật tốt cho học sinh của mình. Và không chỉ là khát vọng, qua thực tế những gì mà Trường ĐH Công Nghệ Sài Gòn (STU) đang có được, thầy đã dần khẳng định rằng: Hễ làm việc gì có cái Tâm thì nhất định sẽ tìm ra con đường đến đích tốt nhất. Thầy chia sẻ: Trong Chương trình 500 doanh nhân tiêu biểu của Châu Á, đài truyền hình Kenjya TV Nhật bản đã phỏng vấn: Ông nói gì với thế hệ trẻ? Tôi chỉ trả lời ngắn gọn: “Đam mê, Học hỏi, Tự tin và Hợp tác là chìa khóa của thành công”. Câu trả lời ngắn ngọn, nhưng nội hàm thì mênh mông, rộng lớn vô cùng, tôi muốn học sinh của tôi hiểu được triết lý sống dẫn đến thành công phải hội đủ cả trí tuệ lẫn phẩm chất. Điều đó tôi đã đúc rút như một phương châm sống sau chặng đường dài đã trải qua.


Làm nghề giáo, sống vì nghề giáo nên thầy luôn giản dị trong từng lời ăn, nếp nghĩ. Đơn giản hóa từng hành động để gần gũi hơn với học trò của mình. Suốt bốn mươi năm, một hành trình không mỏi mệt của nghiệp trồng người, với bao thăng trầm của cuộc sống, thầy vẫn luôn hướng đến những giá trị đẹp nhất, lung linh nhất của đạo làm thầy. Trong tập thơ riêng “Bờ bến bình yên”, thầy từng viết

           “Ta muốn đốt tim ta thành ngọn nến. 
             Cháy đến kiệt cùng giọt sáp long lanh”. 

Hai câu thơ ngắn gọn, nhưng chứa đựng cả một tuyên ngôn cho con đường mà thầy đã chọn và dấn thân.


Việc làm thơ ở một người làm khoa học, giảng dạy và quản lý có lẽ là điều hơi hiếm. Nhưng với thầy, thơ là một góc rất đặc biệt trong tâm hồn và cuộc sống của thầy. Bởi mỗi khi cảm thấy cõi lòng có những ưu tư, thầy lại tìm về một góc nhỏ của riêng mình. Thầy làm thơ để vơi đi gánh nặng của những trăn trở đời thường và cũng là để tâm hồn mình được thanh thản, bình yên. Thầy từng viết trong tập thơ “Bờ bến bình yên”:
Trong bộn bề một ý thơ chợt đến, 
Làm dịu đi những trăn trở đời thường.
Một nhành non cho trời thêm xanh biếc, 
Một vần thơ cho ta sống đẹp hơn.
Chia sẻ với tôi về thơ, thầy tâm sự: “Tôi xem thơ không chỉ là một thú vui trí tuệ để lấy lại cân bằng trong cuộc sống, mà còn là để giãi bày lòng mình, chia sẻ cùng bạn bè, đồng nghiệp. Thơ có sức mạnh ghê gớm: Thơ có khả năng lách vào những chỗ sâu kín nhất của tâm hồn, làm khơi dậy những giá trị nhân bản và làm thui trột đi những ham muốn thấp hèn. Vì vậy, thơ không chỉ có giá trị thẩm mỹ, mà còn có giá trị giáo dục. Thơ góp phần làm đẹp cho đời”.
Giờ đây, không biết bao nhiêu thế hệ học trò đã đi qua, bao nhiêu khách đi thuyền đã tới bến bờ thành công và hạnh phúc… Cuộc sống vẫn tiếp tục trôi đi, và thầy vẫn ngày ngày lặng thầm nơi bến sông, để đưa tiếp những chuyến đò về bến. Hạnh phúc của thầy có lẽ chỉ đơn giản là vậy.


Khi đã đi gần hết con đường, những hoài vọng và khát khao cống hiến của thầy hâu như đã trọn vẹn. Song, trong thầy, nhiệt huyết vẫn còn nóng bỏng để hoàn thành ước nguyện “cháy đến kiệt cùng giọt sáp long lanh”!

                                           Anh Tú
                                             Báo Tuổi trẻ 























Đặc san "Viên phấn & Bục giảng" của Tạp chí Tài Hoa Trẻ 

Đọc tiếp »

CÁI TÀI VÀ CÁI TÂM CỦA NGƯỜI TRỒNG CÂY


           CÁI TÀI VÀ CÁI TÂM CỦA NGƯỜI TRỒNG CÂY

Nhắc đến GS.TS. Đào Văn Lượng - Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU), ai cũng dành những lời khen có cánh. Dâng trọn cuộc đời cho sự nghiệp trăm năm trồng người, thầy Đào Văn Lượng đã đem cả tâm huyết của mình góp phần xây dựng nên thương hiệu STU có uy tín trong nền giáo dục nước nhà, đó là ngôi trường với hàng chục ngàn sinh viên và gảng viên miệt mài trong những giờ lên lớp, trong các phòng thí nghiệm và hăng say trong các hoạt động xã hội.

Người ta thường nói, người nghệ sĩ nổi tiếng vì có máu văn nghệ, còn với thầy ĐàoVăn Lượng, từng viên phấn trắng, từng lời giảng bài là máu của thầy. Trăn trở với từng lời giảng, thức trắng đêm để tìm lời giải đơn giản nhất cho những vấn đề mà sinh viên thắc mắc; bấy nhiêu sợi tóc đã bạc là bấy nhiêu nỗi niềm của người thầy suốt một đời tận tụy vì thế hệ trẻ.
Sinh ra trong một gia đình trí thức nghèo, gốc Hải Phòng, thầy Lượng hiểu rõ chỉ có học mới thành người có ích, mới thoát khỏi sự khốn khó trong từng bữa cơm. Là anh cả trong một gia đình có sáu anh em, cha lại hoạt động cách mạng, thầy Lượng thương mẹ nên luôn chăm chỉ học tập và phụ giúp mẹ lo cho các em.
Những năm 1964 - 1968, cậu sinh viên Lượng học tại Trường Đại học Tổng Hợp Hà Nội. Vượt qua sự khốn khó của thời kì chiến tranh ác liệt, cậu đã tốt nghiệp và trở thành giảng viên của Trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Không dừng ở đó, với niềm say mê nghề nghiệp, năm 1976 thầy Lượng được cử đi nghiên cứu sinh ở CHDC Đức. Bốn năm sau, thầy trở về nước, công tác tại Trường Đại Học Bách Khoa TP.HCM. Tại đây, thầy đã kinh qua nhiều nhiệm vụ: Trưởng khoa Hóa học & Thực phẩm, Trưởng Phòng Quản lý Khoa học và Hợp tác Quốc tế. Đến năm 1996, thầy về làm Trưởng Ban Đào tạo Sau Đại học của Đại học Quốc Gia Tp. HCM. Từ tháng 5/2000 đến tháng 6/2006, thầy Lượng làm Giám Đốc Sở Khoa Học Công Nghệ & Môi Trường. Từ tháng 7/2006 đến nay, thầy về làm Hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghệ Sài Gòn. Với kiến thức nghề nghiệp và những đóng góp cho ngành giáo dục & đào tạo, năm 2002, thầy đã được Nhà nước phong hàm giáo sư ngành Kỹ thuật Hoa học. Và năm 2006, thầy được nhận huân chương lao động hạng 3. Một điều thú vị, thầy còn là hội viên của Hội Nhà văn TP.HCM dưới bút danh Văn Liêm với những vần thơ cháy bỏng yêu thương và đầy lòng nhân ái: 

        Ta muốn đốt tim ta thành ngọn nến
        Cháy đến kiệt cùng giọt sáp long lanh

hay 
        Mỗi con người chỉ có một trái tim
        Sống nhân ái sẽ được nhiều hơn mất.

Có thể nói, tất cả những gì GS.TS. Đào Văn Lượng đã và đang làm đều có cái tâm của nhà giáo trong đó. Với thầy, trao tri thức cho thế hệ trẻ là trao cả con tim và nhiệt huyết. Thầy tâm sự: “Gần gũi với thế hệ trẻ là một niềm hạnh phúc. Bên các em, ta thấy mọi suy nghĩ nhỏ bé, mọi toan tính thấp hèn đều tan biến”.  


Hoạt động giáo dục và đào tạo là một hoạt động mang tính bản chất của xã hội loài người ở bất kỳ thời đại nào. Hơn ai hết, thầy Lượng thấu hiểu điều đó và luôn trăn trở tìm giải pháp để đem lại một môi trường học thật tốt cho các em như những gì mà thầy hằng mong đợi. Và không chỉ là khát vọng, qua thực tế, thầy đã dần khẳng định rằng: Hễ làm việc gì có cái tâm thì nhất định sẽ tìm ra con đường đến đích tốt nhất.
Không hài lòng với hiện tại, GS.TS. Đào Văn Lượng không ngừng tìm kiếm cơ hội cho sinh viên của mình được mở mang kiến thức. Với quan điểm dạy học thì cái đầu phải mở, cái tai phải biết lắng nghe, thầy đã dần đưa nhà trường hoà nhập vào nền giáo dục của các nước phát triển. Như người làm vườn ươm mầm cho những tài năng trẻ, thầy Đào Văn Lượng đã không ngừng đưa chất lượng giáo dục của trường vươn đến tầm cao mới. Theo nhận định riêng của thầy, yếu nhất của nền giáo dục Việt Nam là khâu quản lý. Và thầy đang cố gắng khắc phục nhược điểm ấy với tác phẩm tinh thần mà thầy đang góp phần tạo dựng - Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn - STU.


Bao nhiêu thế hệ học trò đi qua, bấy nhiêu khách đi thuyền đã tới bến, thầy vẫn là người lái đò âm thầm đưa khách sang sông. Làm nghề giáo, sống vì nghề giáo, nên thầy luôn giản dị trong từng nếp ăn, nếp nghĩ. Đơn giản hóa từng hành động để dễ gần gũi hơn với học trò của mình. Trong khuôn viên trường rợp bóng cây xanh mát, tiếng cười nói của các thế hệ sinh viên như nhân lên những niềm vui và hạnh phúc của người thầy.
Những thành tựu đạt được của STU ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào sự phấn đấu của tập thể cán bộ giảng viên toàn trường nói chung và sự hi sinh thầm lặng của GS.TS Đào Văn Lượng nói riêng. Trường Đại học Công Nghệ Sài gòn – STU sẽ là cái tên đẹp trong lòng những thế hệ sinh viên đã và đang học làm người ở nơi đây.

STU - Những bước đi vững chắc

Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (Saigon Technology University, gọi tắt là STU) là một trung tâm đào tạo đa ngành, đa lĩnh vực có uy tín trong khu vực và cả nước, đáp ứng tốt cho nhu cầu phát triển kinh tế, xã hội và văn hóa của đất nước. Trải qua gần 14 năm xây dựng và phát triển, với sự nỗ lực, đoàn kết và sáng tạo không ngừng của tập thể cán bộ, giảng viên cũng như sinh viên, STU đã trở thành một trong những điển hình tiêu biểu làm hiện thực hóa chủ trương xã hội hóa giáo dục của Đảng và Nhà nước.
 Tiền thân là Trường Cao đẳng Kỹ nghệ Dân lập TP. Hồ Chí Minh được thành lập năm 1997, đến năm 2004 Trường được nâng cấp thành Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn. Nhìn lại chặng đường gần 14 năm qua, STU có thể tự hào về những kết quả đã đạt được. Qua gần 14 năm, STU đã tiếp nhận trên 24.000 lượt học sinh, sinh viên; làm lễ tốt nghiệp cho trên 13.000 cán bộ khoa học có chất lượng thuộc các ngành công nghệ và quản lý kinh doanh cung cấp cho xã hội. Hiện tại STU có gần 10.700 sinh viên đang theo học ở 10 ngành: công nghệ thông tin, điện tử viễn thông, điện - điện tử, cơ - điện tử, kỹ thuật công trình, công nghệ thực phẩm, quản trị kinh doanh, kế toán tin học, nghiệp vụ marketing và mỹ thuật công nghiệp.
Với phương châm “Lấy sinh viên làm trung tâm trong mọi họat động của Nhà trường”, STU đã quan tâm xây dựng đội ngũ cán bộ giảng dạy chủ chốt, tạo mọi điều kiện có thể để tập thể giáo viên của trường yên tâm công tác tốt, không ngừng đưa những sáng kiến giảng dạy hay để sinh viên tiếp thu một cách tốt nhất.
Với đội ngũ cán bộ nhân viên đông đảo, trong đó có 179 giảng viên (trên 50% là Giáo Sư, Phó Giáo Sư, Tiến Sĩ và Thạc Sĩ), đảm đương 65% khối lượng giảng dạy lý thuyết và 100% khối lượng thực hành, STU đang từng bước phấn đấu trở thành một trung tâm đào tạo và nghiên cứu đạt trình độ tiên tiến trong khu vực và tiếp cận trình độ tiên tiến trên thế giới với các hoạt động giáo dục, đào tạo, nghiên cứu khoa học và chuyển giao công nghệ.


Điểm đặc trưng của STU là: Chương trình đào tạo được xây dựng chủ yếu theo hướng công nghệ, cập nhật nhanh các kiến thức hiện đại, rất coi trọng kỹ năng thực hành và thực hiện theo Học chế Tín chỉ. Đội ngũ cán bộ, giảng viên của trường luôn không ngừng nâng cao trình độ, đổi mới phương pháp giảng dạy, kết hợp chặt chẽ giữa lý thuyết và thực hành, tạo điều kiện cho sinh viên tiếp cận được những kiến thức khoa học mới để khi ra trường có thể đáp ứng tốt mọi yêu cầu của nhà tuyển dụng. Đây là yếu tố sống còn mà nhà trường luôn đặt lên hàng đầu nhằm giúp sinh viên của mình hội tụ mọi điều kiện cần và đủ trong công cuộc hội nhập tri thức.
STU đang chuyển hẳn chế độ đào tạo sang học chế tín chỉ; tăng cường áp dụng các công nghệ đào tạo mới, đề cao vai trò, năng lực tổ chức, hướng dẫn của người thầy và tính chủ động, tích cực và ý thức trách nhiệm của người học; gắn nội dung đào tạo với thực tiễn và nghiên cứu khoa học. STU sẽ tham gia vào quy trình kiểm định chất lượng quốc gia và quốc tế để không ngừng nâng cao chất lượng đào tạo.
STU đã và đang nỗ lực từng ngày để nâng cao chất lượng đội ngũ thầy giáo, cô giáo, xây dựng chương trình, tăng cường cơ sở vật chất, nâng cấp các phòng thí nghiệm phấn đấu đến cuối năm 2012 bắt đầu mở các khóa đào tạo sau đại học (Thạc sĩ và sau đó là Tiến sĩ) để góp phần đào tạo ra những cán bộ có chuyên môn sâu, có nghiệp vụ giỏi, thông thạo ngoại ngữ, phù hợp ngày càng cao với nhu cầu phát triển kinh tế xã hội của đất nước.
Các kết quả nghiên cứu khoa học và chuyển giao công nghệ của giảng viên và sinh viên STU rất đáng trân trọng, nhiều đề tài đã được báo cáo trong các hội nghị khoa học của khu vực và quốc tế, nhiều sinh viên đã đạt các giải thưởng cao của Giải thưởng Eureca, Vifotec và các giải thưởng khoa học khác…
Song song đó, STU cũng đã đầu tư cơ sở đào tạo khang trang vào bậc nhất trong các trường đại học ngoài công lập, với gần 30.000 m2 xây dựng, có đầy đủ phòng học, 60 phòng thí nghiệm, thực hành được trang bị các phương tiện, dụng cụ học tập phù hợp có thể đáp ứng cho 15.000 sinh viên học tập trong một môi trường đào tạo tốt. Thư viện điện tử STU và thư viện của Trung Tâm Đào tạo Quốc tế đã đáp ứng ngày càng cao nhu cầu bức thiết của sinh viên. Thư viện trường đã được tổ chức trí thức Singapore thông qua Trường Đại học Quốc tế (ĐHQG-HCM) tặng trên 600 cuốn sách Khoa học công nghệ tiếng Anh, đây là nguồn tài liệu có giá trị phục vụ cho giảng dạy và nghiên cứu.
Khu ký túc xá với gần 500 chỗ ở đã phục vụ tốt cho sinh viên. Khu thể dục, thể thao: sân vận động, sân thể thao, bóng chuyền, bóng đá, bóng rổ… đang được khai thác. Đây thật sự là một sân chơi giúp sinh viên nghỉ ngơi, thư giãn lí tưởng cho sau những giờ học căng thẳng.
Với định hướng và tầm nhìn đến giai đoạn 2015 - 2020, STU tiếp tục đa dạng hoá các loại hình đào tạo; hiện đại hóa các chương trình đào tạo trên cơ sở học tập, tiếp thu và cập nhật các chương trình của các đại học tiên tiến. Phát triển và nâng cao chất lượng đội ngũ giảng viên về trình độ chuyên môn, ngoại ngữ, nghiệp vụ sư phạm, hướng đến xây dựng STU thành một trung tâm hàng đầu về nghiên cứu khoa học trong các lĩnh vực chủ chốt: Công nghệ điện tử, Thực phẩm chức năng, Kỹ thuật xây dựng…Tiếp tục mở rộng quan hệ hợp tác với các cơ sở đào tạo, nghiên cứu khoa học và các tổ chức quốc tế, nhất là với các cơ sở đào tạo và nghiên cứu khoa học có uy tín ở khu vực và quốc tế, tranh thủ cơ hội để tiếp cận với các chuẩn mực giáo dục tiên tiến.
STU còn có Chương trình liên kết đào tạo với trường Đại học TROY (Hoa Kỳ). Đây là chương trình liên kết đào tạo toàn phần ở trình độ đại học với hai chuyên ngành Khoa học Máy tính và Quản trị kinh doanh. Ở đây sinh viên được học theo chương trình của ĐH Troy; các thầy giáo được ĐH Troy chọn lựa và công nhận theo trình độ quốc tế… Tổng số sinh viên của 9 khóa thuộc Trung Tâm Đào tạo Quốc tế lên đến 650 sinh viên. Hiện nay Chương trình đã gửi 19 sinh viên sang Troy University học chuyển tiếp. Sau một vài khó khăn ban đầu, sinh viên của trường đã hòa nhập nhanh với sinh viên quốc tế và hầu hết đạt kết quả tốt, đặc biệt có 1 sinh viên đã trở thành sinh viên suất xắc nhất của Troy University trong năm 2010.
STU cũng mở rộng liên kết và ký bản ghi nhớ về trao đổi thông tin, trao đổi sinh viên với các trường đại học khác, như University of Incheon (Hàn Quốc), Đại học Trường Xuân (Trung Quốc), Đại học Singapore, Catholic University of America, Đại học Assumption, Đại học Kasetsart (Thailand), Công ty UIS (về Công nghệ Thông tin) và một số trường đại học và doanh nghiệp trong nước…
Điểm đáng nói nữa là cán bộ, giảng viên và sinh viên toàn trường đều có ý thức trong việc xây dựng một môi trường đào tạo văn hóa, tạo điều kiện tốt nhất cho sinh viên học tập, nghiên cứu và thực hiện những ý tưởng táo bạo trong khoa học. Thầy Lượng tâm đắc: “STU còn là biểu tượng của Sức trẻ, Trí tuệ và Ước vọng của thầy và trò STU”.
STU quyết tâm phấn đấu, trong một tương lai không xa, trở thành một trung tâm đào tạo có uy tín trong cả nước, góp phần sản sinh ra các cán bộ khoa học công nghệ có chất lượng chuyên môn, có lòng yêu nghề và khát khao muốn cống hiến; xây dựng một môi trường đào tạo lành mạnh, ở đây thầy được tôn vinh, trò được tôn trọng; xây dựng một môi trường văn hóa học đường - văn hóa STU cho các thế hệ tương lai.
                                                  
                                                                           Báo Tiền phong 01/2011
Đọc tiếp »

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2019

GS.TS. ĐÀO VĂN LƯỢNG - HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC CÔNG NGHỆ SÀI GÒN


Đam mê – Học hỏi – Tự tin – Hợp tác
là Chìa khòa thành công !

Trong Chương trình 500 doanh nhân tiêu biểu của Châu Á, đài truyền hình Kenjya TV Nhật bản phỏng vấn: “Ông nói gí với thế hệ trẻ?”.
GS. Đào Văn Lượng đã trả lời: “Đam mê, Học hỏi, Tự tin và Hợp tác là chìa khóa của thành công”.


Đam mê – Học hỏi

Quê ở Hải Phóng nhưng GS.TS. Đào Văn Lượng sinh ra ở Sài Gòn trong những ngày Nam Bộ kháng chiến. Suốt theo chiều dài cuộc kháng chiến chống Pháp, ông theo gia đình đi tản cư và phải học tập trong những điều kiện vô cùng thiếu thốn. Khi Mỹ mở rộng chiến tranh, đánh phá miền Bắc, ông theo trường đại học đi sơ tán ở vùng núi Thái Nguyên, phải học tập trong hoàn cảnh vô cùng gian khổ, nhiều ngày trời lạnh thấu xương, bụng đói cồn cào mà vẫn phải lên lớp; để tránh bom đạn, lớp học và phòng thí nghiệm phải năm sâu dưới lòng đất. Tuy vây, niềm đam mê đã gniúp thế hệ của ông vượt qua tất cả để học tập tốt. Đam mê tìm tòi và ham học hỏi nên ông luôn là một sinh viên xuất sắc. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, ông đã có ước mơ được đứng trên bục giảng để truyền đạt những kiến thức và kinh nghiệm cho thế hệ sau.  
Năm 1980, sau khi bảo vệ luận án tiến sĩ ở Đức, ông trở về giảng dạy tại Trường Đại học Bách khoa thuộc Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh. Ông đã làm Trưởng Phòng Quản lý khoa học và Hợp tác quốc tế, rồi làm Trưởng Ban Đào tạo Sau đại học của Đại học Quốc gia TP. HCM. Sau thời gian làm Giám đốc Sở Khoa học & Công nghệ TP. Hồ Chí Minh, ông được mời về làm Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn cho đến nay.
Với những thành tích về đào tạo và nghiên cứu khoa học, ông đã được Nhà nước phong học hàm Giáo sư Hóa học năm 2002.        
Tự tin – Hợp tác

Phải xa nhà từ khi còn đi học phổ thông nên đã hình thành trong GS.TS. Đào Văn Lượng một tính tự lập rất cao. Ông thường dậy sinh viên: “Phải tự tin vào bản thân mới nên người” và “Tự tin là bản lĩnh của những người rất hiểu những điều mình đang lam”. “Song, muốn tự tin phải nắm vững kiến thức và bắt bộ não phải luôn làm việc năng động trước mọi tình huống. Tuy vậy, mỗi người không thể tự làm được mọi việc, nên phải hợp tác với nhau. Khi khoa học - công nghê phát triển, mọi sản phẩm đều là tổ hợp của nhiều ngành, nên phải có sự phối hợp nhiều chuyên gia mới tạo ra được sản phẩm có chất lượng cao”.   
HÒA – Phương châm xử lý mọi công việc

Trong phòng làm việc của GS. Hiệu trưởng Đào Văn Lương có treo một bức thư pháp với chữ “HÒA” làm tâm điểm. Ông giải thích: Hòa nằm trong nghĩa của câu Thiên thời - Địa lới - Nhân hòa”. “Hòa là phương châm xử lý mọi mối quan hệ, tập hợp mọi nguồn lực để đạt mục tiêu cao nhất”. Và quả thực, ông luôn vận dụng phương châm này trong công việc, trên các cương vị mà ông đã trải nghiệm để đạt kết quả tốt nhất.



Bảo vệ môi trường phải trở thành Tâm đạo của nhân loại:
Khi làm Giám đốc Sở Khoa học, Công nghệ & Môi trường TP. Hồ Chí Minh, GS.TS. Đào Văn Lượng đã đưa lực lượng khoa học công nghệ tham gia vào Chương trình “Hỗ trợ cho doanh nghiệp nâng cao sức cạnh tranh và hội nhập”. Là Phó Ban thường trực Ban chỉ đạo chỉ đạo công nghệ thông tin Thành phố, ông đã có nhiều đóng góp cho sự phát triển công nghệ thông tin và xây dựng Công viên Phân mềm Quang Trung. Đặc biệt, ông rất quan tâm tới việc bảo vệ môi trường sống. Ông tâm đắc: “Phải làm cho ý thức bảo vệ môi trường trở thành TÂM ĐẠO của nhân loại”. Và ông giải thích thêm: “Phải hiểu Tâm Đạo là Đạo từ trái tim, Đạo trung tâm. Càng ngày vai trò của môi trường càng trở nên quan trọng đối với cuộc sống của nhân loại. Tất cả mọi người phải tôn thờ và tu theo Tâm Đạo để bảo vệ môi trường sống cho hiện tại và cho các thế hệ mai sau. Làm cho môi trường sống ngày càng tươi đẹp hơn – điều đó phải trở thành tâm nguyện chi phối mọi hoạt động của mỗi con người ở mọi nơi, mọi lúc”.
Nhà thơ Văn Liêm với tâm niệm “Sống nhân ái được nhiều hơn mất” 

Không khó hiểu khi một nhà khoa học vừa là một nhà quản lý, một con người sống nhân ái, yêu thiên nhiên, yêu đồng loại lại là một nhà thơ. Nhưng ít ai ngờ rằng GS.TS. Đào Văn Lượng là một nhà thơ “thứ thiệt” có bút danh Văn Liêm - hội viên hội nhà văn TP. Hồ Chí Minh, với hai tập thơ “Nỗi nhớ mênh mang”, “Bờ bên bình yên” và đã có nhiếu thơ đăng trên các báo, trong các tập thơ chung của Hôi Nhà văn. 
Ông viết: 

Ta muốn đốt tim ta thành ngọn nến
Cháy đến kiệt cùng giọt sáp long lanh”, 

“Tôi chọn nghề này khi còn trẻ lắm
 Tuổi đôi mươi vươn cánh vào đời
 Nghề nào cũng có nỗi buồn, cũng có niềm vui
 Cũng trăn trở giữa lẽ đời, lẽ đạo”, 

Tình yêu nào không có thương đau
Không khắc khoải những tháng ngày chờ đợi
Không trải qua những năm dài buồn tủi
Để suốt đời thương nhớ cho nhau” 

và “Về bên em tâm hồn anh dịu lại
Em là bờ bến bình yên. 

Thơ ông đã được đài truyền hình HTV của TP. Hồ Chí Minh truyền tải trong Chương trình Thơ Văn Liêm “Tri thức tạo nên giọng thơ hiện đại”. Quả thực Thơ là người: Thơ ông nhân ái, đầy xúc cảm của một nhà khoa học, một nhà giáo yêu thiên nhiên, yêu con người. Ông tâm sự: “Trong tôi chỉ có 10% kiến thức công nghệ, 10% kiến thức quản lý và còn lại 80% kiến thức là nhân văn”.
Với những kiến thức cuộc sống đó ông đã thành công trong nhiều lĩnh vực hoạt động. Cuộc sống của ông thật phong phú, đa dạng và đầy ý nghĩa; có thể nói, trong lĩnh vực nào ông cũng đam mê và thành công. Là một người thầy mẫu mực, thương yêu và tận tụy với sinh viên. Ông thường chia sẻ: “Mỗi con người chỉ có một trái tim/  Sống nhân ái sẽ được nhiều hơn mất”; chính vì vậy ông đã có được cái quý nhất cuộc đời là tình thương yêu của các thế hệ học trò và các đồng nghiệp. Ông tâm sự: “Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của đời tôi”.

                                                                                                                  Báo Doanh Nhân 




Đọc tiếp »